Đường Môn - Kiệt Tác Võ Hiệp Kinh Điển Nhất Thế Giới

Được giang hồ tặng cho danh xưng “Võ Lâm đệ nhất môn”, Đường Môn nổi tiếng khắp vùng Ba Thục Tứ Xuyên với tuyệt chiêu sử dụng ám khí, dùng ám khí hùng cứ Thục Trung.
Tổng đàn tại Tứ Xuyên Trung Quốc, là một môn phái kiếm hiệp theo hình thức gia tộc. Rất ít giao tiếp, đi lại với các nhân sĩ võ lâm bên ngoài. Cộng thêm quanh Đường Môn luôn bố trí nhiều cơ quan, giết người trong chớp mắt, nên cũng rất ít người muốn bước chân đến gần tổng đàn Đường Môn. Ba Thục Tứ Xuyên có mỹ danh là Thiên Phủ Chi Quốc, ở đây có một đỉnh núi thần bí tên gọi Quỷ Kiến Sầu. Lại nói từ đỉnh Quỷ Kiến Sầu thả ra một hòn đá phải đến mười chín nhịp mới nghe được tiếng vang, thế mới biết được thế núi cao và hiểm trở thế nào. Đấy cũng chính là nơi tọa lạc của Đường Môn lừng danh thiên hạ.
Võ Công Đường Môn lấy ám khí làm chính, chính vì thế khi bị địch thủ áp sát thường khó bảo toàn tánh mạng. Do vậy, ngoài các cách thức sử dụng ám khí, thuốc nổ xuất thần nhập hóa ra, họ còn có tài khinh công hơn người.
Đệ tử Đường Môn chẳng những ít qua lại với người ngoài, ngay cả kết hôn cũng chỉ kết hôn với người trong gia tộc. Sau này, mối quan hệ của họ mới dần dần phát triển ra các vùng chung quanh, xuất hiện những cuộc hôn nhân với những người không thuộc gia tộc. Điển hình là mối lương duyên giữa Đường Nhất Trần và Chưởng môn Thúy Yên Doãn Hàm Yên. Nói về mối lương duyên này, quả thật là một chuyện tình có một không hai. Như ai cũng biết, Doãn Hàm Yên từ nhỏ đến lớn đều sống ở Thúy Yên phái, không rời nữa bước. Cộng thêm có định kiến với nam giới, xem thường nam giới. Trong mắt nàng nam giới là đồng nghĩa với những chữ vô dụng, vô liên sĩ, vô tình, sở khanh v.v....
Về Đường Nhất Trần, vốn là trưởng tử (con trai cả) của Đưởng Cừu, chấp chính Đường Môn. Đuờng Cừu vốn tâm cao khí ngạo, xem mình là trung tâm. Ông có 2 vợ, 1 chính 1 thiếp, cả 2 đều sinh ra 2 con trai, nên 2 bà vợ đều muốn con mình sau này nối tiếp sự nghiệp Đường Cừu, thống lĩnh Đường Môn, chính vì vậy Đường Cừu dù 2 vợ nhưng lúc nào cũng đau đầu trước sự "tranh ngôi" của 2 bà. Cộng thêm Đường Nhất Trần, là trường tử, do bà vợ cả sinh ra. Nhất Trần khôi ngô tuấn tú, tài nghệ hơn người, ít nói, thường hay ngồi suy nghĩ một mình. Nhất Trần bất đồng với cha, theo Nhất Trần Đường Môn không nên "bế quan tỏa cảng", tuyệt giao với thế giới bên ngoài, mà nên hòa nhập vào võ lâm Trung Nguyên, giao lưu với nền võ học bên ngoài, như thế mới có lợi cho Đường Môn.
Theo Nhất Trần, Đường Môn cứ mãi phát triển ám khí, cũng là 1 điều không tốt, nên hòa nhập, nên giao lưu để hoàn thiện những sở đoãn của Đường Môn. Nhưng Đường Cừu vốn là một người ngạo mạn, lấy mình là trung tâm, nên chẳng màn đúng hay sai, cũng không chấp nhận lời đề nghị của con, vì nếu chấp nhận hóa ra trong mắt mọi người ông và tổ tiên đã sai sao ?! Nhất Trần cũng không phải là người dễ buôn lý tưởng của mình, chàng lén cha giao du với các đại cao thủ bên ngoài, đàm đạo võ công. Chính vì vậy, Nhất Trần không được Đường Cừu thương yêu như người con trai của bà 2, mẹ Nhất Trần nhiều lần khuyên con nên nghe lời cha, để sau này nối nghiệp, nhưng đều không thành công, nên bà cũng rất tức giận Nhất Trần. Nhất Trần sống trong Đường Môn, nhưng không được cha mẹ thương yêu, cộng thêm ly gián của bà 2, rồi do tài nghệ cao cường, nên người trong Đường Môn đem lòng độ kỵ, nên Nhất Trần đã ít nói càng thêm ít nói, lúc nào cũng giam mình trong thế giới riêng của mình. Sau này, đột nghiên giang hồ có hàng loạt cao thủ chết dưới tuyệt học của Đường Môn, kể cả các vị đại sư Thiếu Lâm cũng không tránh được họa sát thân. Đường Bất Nhiễm, con của bà thứ, không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này, vu oan cho Nhất Trần, khiến Nhất Trần bị Đường Cừu đuổi khỏi Đường Môn.
Nói về Đường Bất Nhiễm, vốn hàng ngụy quân tử, tính tình thủ đoạn, từ nhỏ được Đường Cừu và mẹ cưng chiều, nên có thể xếp vào hàng phá gia chi tử. Nhất Trần bị đuổi khỏi Đường Môn, Bất Nhiễm không buôn tha, tìm cách ám sát Nhất Trần, có như thế hắn ta mới an tâm tiếp quản Đường Môn. Nhất Trần dựa vào tài nghệ phi thường, hết lần này đến lần khác thoát khỏi cạm bẫy của Bất Nhiễm. Một lần, sau trăm phương ngàn kế hại Nhất Trần không thành công, Bất Nhiễm biết Nhất Trần thích giao lưu võ học, kết bạn giang hồ, nên lừa gạt Bất Nhiễm đến Thúy Yên. Hắn hi vọng nếu như Nhất Trần không chết dưới Hoa Khôi Trận của Thúy Yên, thì cũng sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong Thúy Yên. Người tính không bằng trời tính, lần lên Thúy Yên đó Nhất Trần quen được chưởng môn Thúy Yên, trai tài gái sắc, chưởng môn Thúy Yên Doãn Hàm Yên đứng trước một chàng trai khôi ngô tuấn tú, tài nghệ hơn người, tính tình trung trực, một đấng quân tử hiếm có trong thời lọan lạc này, nên nàng khó chống lại tiếng gọi con tim, đem lòng yêu Nhất Trần. Thấy sự việc không thành, Bất Nhiễm quay sang hại luôn cả Doãn Hàm Yên và Thúy Yên. Thì ra, với lòng dã tâm của mình, Bất Nhiễm từ lâu cấu kết với Thiên Nhẫn giáo, hồng mong mượn thế lực Thiên Nhẫn để chiếm quyền cai quảng Đường Môn. Chính Bất Nhiễm truyền dại cho các cao thủ Thiên Nhẫn tuyệt kỷ của Đường Môn, để dùng nó đi giết hại anh hùng hào kiệt võ lâm Trung Nguyên, gây ra hiềm khích giữa Đường Môn và các phái khác, nhằm có cơ hội ly gián Đường Cừu và Đường Nhất Trần. Đường Nhất Trần vốn tính tình trung hậu, không bao giờ nghĩ là em mình hại mình, sau khi quen Doãn Hàm Yên, giúp Đường Nhất Trần nhận ra chân tướng, phá hoại âm mưu của Đường Bất Nhiễm, trả lại thanh bạch cho Nhất Trần. Đường Cừu nễ tình máu mũ, không giết Bất Nhiễm, nhưng trục xuất khỏi Đường Môn, từ đó Bất Nhiễm thân bại danh liệt. Riêng Nhất Trần khi được rữa oan, quay lại Đường Môn mong phụ thân chấp nhận Hàm Yên. Nhưng Đường Cừu nào đồng ý, và cuối cùng Nhất Trần lại 1 lần nữa bị đuổi khỏi Đường Môn, đi theo tiếng gọi con tim. Không lâu sau, Đường Cừu vì chuyện đứa con thứ thân yêu phản bội, hại người trong gia tộc, nên buồn rầu, lâm bệnh nặng không thuốc thang nào cứu chữa dược. Do vậy, ông mới gọi Nhất Trần về cai quản Đường Môn, chấp nhận hôn nhân giữa Nhất Trần và Doãn Yên.
Từ đó, Đường Môn và Thúy Yên kết liên minh, cùng tiến cùng lui trên chốn giang hồ, chính vì thế danh xưng Thúy Yên Đường Môn là "giang hồ nhị phái" có từ đó. Và cũng nhờ Nhất Trần lên nắm quyền, Đường Môn mới bỏ đi kiểu "bế quan tỏa cảng", tuyệt giao với võ lâm bên ngoài, và hôn nhân của những người trong gia tộc cũng không gói gọn trong nội bộ, mà mở rộng ra với những người bên ngoài. Đúng thật là : gieo gió thì gặp bão, ở hiền thì gặp lành.
Thiên cơ thần toán; người trong Đường Môn là một sát thủ lai dòng máu bác học là thế, tinh thông từ sáng chế cơ quan đến thuật phong thủy. Người ngoài nhìn vào chỉ biết tặc lưỡi, đã cao thì cao hun hút, đã sâu thì sâu thăm thẳm, bản môn vì vậy mà ít khách lạ viếng thăm. Một khi đã có khách viếng thì "khó mà rời đi".
Với võ công nhẹ nhàng linh hoạt, có thể tấn công kẻ địch từ xa, tiêu hao sức lực đối phương bằng thuật đặt bẫy tinh diệu, các sát thủ Đường Môn luôn là đối thủ đáng ngại trong mỗi cuộc giao chiến. Vẫn rất quen thuộc với những ai đã từng chơi Đường Môn trong Võ Lâm Truyền Kỳ thần thánh thì những chiêu thức như Bảo Vũ Lê Hoa hay Thiên Cơ Khổng Tước Linh không lạ lẫm gì với game thủ một thời Hoàng Kim. Sở hữu nhiều ưu thế về công kích cận chiến, Đường Môn yêu cầu kỹ năng thao tác nhanh với độ khó nhất nhì trong game kiếm thế.